
Tác giả: Nguyễn Khắc Giang & Lê Hồng Hiệp
Những nỗ lực của Việt Nam nhằm xóa bỏ “chủ nghĩa địa phương” đã tạo ra những tác dụng phụ có thể làm suy yếu quản trị nhà nước hiệu quả.
Nguyễn Đức Trung tưởng rằng mình đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp. Ngày 13 tháng 11 năm 2025, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam điều ông từ vị trí Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An qua làm Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội, một trong những chức vụ địa phương quyền lực nhất cả nước. Nhưng chỉ 15 ngày sau, ông từ chức với “lý do đột xuất về sức khỏe”, và xuất hiện trở lại với tư cách là phó ban tại một ban chính sách trung ương ít được biết đến. Nhiệm kỳ ngắn ngủi của ông là một ví dụ cực đoan của một câu chuyện lớn hơn: nỗ lực của Việt Nam nhằm khắc phục “chủ nghĩa địa phương” ở các tỉnh thông qua việc luân chuyển cán bộ quy mô lớn đã tạo ra một “băng chuyền” lãnh đạo có nguy cơ làm suy yếu chính công tác quản trị. Continue reading “Rủi ro từ chính sách luân chuyển lãnh đạo địa phương của Việt Nam”



















