Hòa hoãn đang hình thành giữa Mỹ và Trung Quốc?

Nguồn: Đạt Nguy (Da Wei), “The Emerging U.S.-China Détente,” Foreign Affairs, 07/09/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Một Bắc Kinh tự tin và một Washington thực dụng có thể tìm được cách chung sống.

Khi nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Donald Trump gặp nhau tại Bắc Kinh vào tháng 5, họ nhất trí rằng hai nước nên hướng đến một quan hệ mang tính xây dựng dựa trên sự ổn định chiến lược. Dù nhiều nhà quan sát ở Washington tỏ ra hoài nghi về khuôn khổ mới này và xem nó chỉ là những lời sáo rỗng, nhưng đây là lần đầu tiên sau hơn một thập kỷ, Trung Quốc và Mỹ đạt được đồng thuận về định nghĩa quan hệ mà các nhà lãnh đạo ở cả hai bên đều công nhận. Ổn định chiến lược không có nghĩa là hòa hoãn hạt nhân; thay vào đó, nó ám chỉ một điểm cân bằng mới, nơi cả hai bên có thể tránh làm cho quan hệ trở nên tồi tệ hơn và thậm chí có thể mở rộng hợp tác trong những lĩnh vực có chung lợi ích.

Các nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh không kỳ vọng rằng khuôn khổ mới này có thể giải quyết hầu hết những bất đồng giữa Trung Quốc và Mỹ, hay có thể ngăn chặn những xích mích mới nảy sinh. Chẳng hạn, vào tháng 6, Bộ Quốc phòng Mỹ đưa thêm nhiều công ty Trung Quốc – bao gồm các gã khổng lồ trong khu vực tư nhân như Alibaba, Baidu, và BYD – vào danh sách các công ty tham gia các hoạt động hỗn hợp quân sự-dân sự, theo đó cấm Lầu Năm Góc ký hợp đồng với nhóm công ty này. Để trả đũa, Trung Quốc đã đưa 10 thực thể của Mỹ vào danh sách kiểm soát xuất khẩu hàng hóa lưỡng dụng, nhằm ngăn cản bất kỳ công ty nào cung cấp cho họ những mặt hàng có khả năng sử dụng cho cả mục đích quân sự và dân sự. Nhưng Bắc Kinh hy vọng rằng sự đồng thuận xoay quanh ổn định chiến lược có thể giúp Trung Quốc và Mỹ quản lý khác biệt giữa họ một cách hiệu quả hơn, và sẽ ngăn ngừa được hậu quả tồi tệ nhất: xung đột quân sự hoặc một cuộc chiến tranh lạnh mới. Cho đến nay, những xích mích đang diễn ra vẫn chưa làm chệch hướng sự đồng thuận bao trùm được thiết lập hồi tháng 5. Bằng cách giữ cho các lệnh trừng phạt và biện pháp đối phó ở mức tương đối hạn chế, Bắc Kinh và Washington đã tránh được tình trạng leo thang nguy hiểm và tiếp tục thúc đẩy quan hệ tiến về phía trước.

Mục tiêu của khuôn khổ ngoại giao mới giữa Bắc Kinh và Washington là một mục tiêu thực dụng. Nó hy vọng tạo ra một nền tảng vững chắc cho quan hệ Mỹ-Trung, thay vì cố gắng đạt được một thỏa thuận lớn đến khó tin để giải quyết mọi xung đột. Nó cũng thể hiện cách tiếp cận đang thay đổi của Bắc Kinh trong việc ứng xử với Mỹ. Khác với quá khứ, khi Trung Quốc từ chối các khuôn khổ của Mỹ, vốn tập trung vào cạnh tranh, giờ đây, họ đã sẵn sàng thừa nhận rằng bản chất cơ bản của quan hệ Mỹ-Trung là cạnh tranh. Suy cho cùng, các đồng minh hay đối tác sẽ không xem ổn định chiến lược là mục tiêu bao trùm trong quan hệ của họ; chỉ có những đối thủ cạnh tranh, hoặc thậm chí là kẻ thù, mới cần làm như vậy. Việc Bắc Kinh sẵn sàng chấp nhận một cách tiếp cận nhằm quản lý, thay vì loại trừ cạnh tranh, cho thấy họ đang ngày càng tự tin và cho rằng mình ngang hàng với Washington. Và việc áp dụng tư duy tự tin này có thể khiến Trung Quốc hành xử kiềm chế hơn trong các giao dịch với Mỹ – nhờ đó giúp quan hệ thêm phần bình yên.

Giờ đây, quan hệ song phương dường như đã bước sang trang mới và tiến vào một giai đoạn ổn định hơn. Dù vẫn tồn tại những thách thức cơ bản có thể gây ra sóng gió, nhưng những đỉnh điểm gây căng thẳng trong tám năm qua có lẽ đang dần lắng xuống. Hội nghị thượng đỉnh sắp tới giữa hai lãnh đạo –  khi Tập và Trump dự kiến gặp nhau ở Washington vào cuối tháng 9 – là một cơ hội để tiếp tục đưa quan hệ này tiến lên. Hiện tại, hai nhà lãnh đạo có thể bổ sung thêm các biện pháp cụ thể hơn để hỗ trợ khuôn khổ ổn định chiến lược mới này, bao gồm các bước nhằm giảm thiểu xích mích kinh tế, tăng cường liên lạc giữa hai quân đội, cải thiện các cơ chế quản lý khủng hoảng, mở rộng giao lưu nhân dân, và đưa ra những đảm bảo về vấn đề Đài Loan, từ đó xoa dịu những căng thẳng có thể leo thang thành một cuộc xung đột quân sự thảm khốc. Xét đến việc Tập và Trump có khả năng sẽ còn gặp nhau nhiều lần trong những tháng tới, khuôn khổ mới này là cơ hội đầu tiên sau nhiều năm để đặt nền móng cho một sự ổn định lâu dài trong quan hệ song phương.

VƯỢT LÊN TRÊN CẠNH TRANH CHIẾN LƯỢC

Suốt một thời gian dài, các nhà lãnh đạo ở cả Bắc Kinh và Washington đã cố gắng định hình quan hệ song phương dưới dạng một kiểu đối tác nào đó. Năm 1997, khi nhà lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân đến thăm Mỹ, Bắc Kinh và Washington đã tuyên bố mục tiêu xây dựng “một quan hệ đối tác chiến lược mang tính xây dựng hướng tới thế kỷ 21.” Năm 2005, chính quyền George W. Bush hối thúc Trung Quốc “trở thành một bên liên quan có trách nhiệm” trong hệ thống quốc tế, và nhà lãnh đạo Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã đáp lại vào năm 2006 rằng hai nước không chỉ là các bên liên quan mà “còn nên là những đối tác mang tính xây dựng.” Tuy nhiên, từ khoảng năm 2009, khi Tổng thống Barack Obama và Hồ Cẩm Đào nhất trí “từng bước phát triển quan hệ đối tác” để giải quyết các thách thức chung, cho đến hội nghị thượng đỉnh Trump-Tập hồi đầu năm nay, các nhà lãnh đạo của hai nước đã không thể đạt được một sự đồng thuận mới về cách định vị quan hệ này.

Mỹ đã từ bỏ việc xem quan hệ này là một quan hệ đối tác sớm hơn so với Trung Quốc. Trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trump, Mỹ bắt đầu định nghĩa quan hệ Mỹ-Trung là “cạnh tranh chiến lược.” Ban đầu, Trung Quốc cũng cố gắng chấp nhận yếu tố cạnh tranh trong quan hệ song phương. Bắc Kinh thừa nhận rằng một mức độ cạnh tranh nào đó là không thể tránh khỏi, đồng thời hy vọng quan hệ vẫn có thể duy trì được sự tích cực về tổng thể. Tuy nhiên, khi quan hệ Mỹ-Trung xấu đi nghiêm trọng trong năm cuối nhiệm kỳ đầu của Trump và trở nên tồi tệ hơn dưới thời Biden, Bắc Kinh bắt đầu xem “cạnh tranh chiến lược” là một kịch bản được thiết kế nhằm ngăn cản sự trỗi dậy của Trung Quốc. Họ cảm thấy cách tiếp cận của Mỹ đe dọa đến triển vọng phát triển của đất nước mình, nên khái niệm này đã bị Bắc Kinh phản đối mạnh mẽ. Vào tháng 07/2022, trong một cuộc điện đàm với Tổng thống Joe Biden, Tập nói với người đồng cấp của mình rằng việc lấy cạnh tranh làm đặc trưng quyết định của quan hệ là một sai lầm.

Đối với các nhà hoạch định chính sách và giới phân tích ở Trung Quốc, khuôn khổ cạnh tranh chiến lược đã biến mọi tương tác giữa Mỹ và Trung Quốc thành một thứ gì đó giống như cuộc cạnh tranh trong Chiến tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô. Họ xem các hành động của Mỹ – chẳng hạn như các biện pháp kiểm soát xuất khẩu chất bán dẫn – là những biểu hiện cụ thể cho thấy Mỹ đang cố gắng chèn ép, phá hoại hệ thống chính trị, và kiềm chế sự phát triển của Trung Quốc. Dù các tuyên bố chính thức từ Washington thường thảo luận về quan hệ song phương dưới các góc độ hợp tác, cạnh tranh, và đối đầu, nhưng trên thực tế, cạnh tranh và đối đầu đã dập tắt mọi tiềm năng hợp tác.

Sau gần một thập kỷ Trung Quốc chối bỏ và chỉ trích cạnh tranh chiến lược, việc chuyển sang một quan hệ ổn định chiến lược mang tính xây dựng phản ánh đánh giá đã được Bắc Kinh tinh chỉnh lại về vị thế và vai trò của hai bên trong hệ thống quốc tế, cũng như những thực tế mới của quan hệ Mỹ-Trung. Trung Quốc đang nhìn nhận quan hệ song phương từ một vị thế bình đẳng hơn và với sự tự tin lớn hơn, đồng thời bớt lo lắng về việc cạnh tranh sẽ làm suy yếu triển vọng phát triển quốc gia. Thay vào đó, Bắc Kinh tin rằng cạnh tranh có thể được kiểm soát hiệu quả mà không tạo ra một mối đe dọa sống còn nào.

KHÔNG CÒN LÀ CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI

Thành công của ổn định chiến lược trong vai trò nền tảng cho một giai đoạn mới của quan hệ Mỹ-Trung phụ thuộc vào việc liệu nó sẽ bắt nguồn từ ý chí và chương trình nghị sự cá nhân của Trump và Tập, hay sẽ xuất phát từ những động lực mang tính cấu trúc mạnh mẽ hơn bất kỳ nhà lãnh đạo cá nhân nào. Nhiều nhà quan sát ở cả Bắc Kinh và Washington xem sự đồng thuận đang nổi lên này như một kết quả ngẫu nhiên từ lợi ích của hai nhân vật hiện đang nắm quyền. Ví dụ, Trump đã tự mình đảm nhận việc thay đổi định hướng chính sách của Mỹ. Sự chuyển hướng bất ngờ của ông sang chấp nhận một quan hệ ổn định hơn với Trung Quốc lại trùng khớp với những bước ngoặt bất ngờ khác trong chương trình nghị sự trong nhiệm kỳ thứ hai của ông, bao gồm thái độ lạnh nhạt và thậm chí thù địch với các đồng minh châu Âu, cũng như việc phát động cuộc chiến chống lại Iran ngay cả khi ông thường xuyên lên án sự can dự quân sự của Mỹ ở nước ngoài.

Tuy nhiên, những chuyển dịch này lại làm lu mờ các yếu tố cấu trúc bền vững hơn trong quan hệ Mỹ-Trung, thứ đã thúc đẩy hai nước hướng tới sự ổn định nhiều hơn, và củng cố khả năng tồn tại của khuôn khổ ngoại giao mới. Lần hòa giải hiện tại là lần thứ tư trong tám năm qua, khi giai đoạn căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ nhường chỗ cho tuyên bố về một trạng thái ổn định nào đó.

Sau khi Trung Quốc và Mỹ lần đầu tiên đối đầu gay gắt với nhau về thương mại và công nghệ, với đỉnh điểm là cuộc thương chiến năm 2018, hai nước đã đạt được thỏa thuận thương mại Giai đoạn Một vào tháng 01/2020, qua đó ổn định lại quan hệ. Nhưng đại dịch COVID-19 bùng phát ngay sau đó đã thổi bùng căng thẳng một cách nghiêm trọng, đẩy quan hệ này xuống mức thấp nhất kể từ trước khi Tổng thống Mỹ Richard Nixon đến thăm Trung Quốc lần đầu tiên vào năm 1972. Tháng 11/2022, Biden và Tập gặp nhau tại Bali và tuyên bố rằng họ muốn tái ổn định quan hệ Mỹ-Trung, nhưng chỉ vài tháng sau đó, vào tháng 02/2023, những lời buộc tội qua lại về một vật thể của Trung Quốc trôi nổi trên không phận Mỹ – được Bắc Kinh mô tả là một khinh khí cầu khí tượng dân sự, còn Washington gọi là khinh khí cầu do thám – đã làm gián đoạn những nỗ lực như vậy. Tháng 11 năm đó, Biden và Tập xoa dịu quan hệ lần thứ ba tại hội nghị thượng đỉnh ở San Francisco. Điều này giúp ổn định nhịp điệu của quan hệ song phương cho đến tháng 04/2025, khi các mức thuế quan “Ngày Giải phóng” của Trump tạo ra một cuộc thương chiến mới. Xuyên suốt giai đoạn này, Mỹ đã trải qua ba chính quyền tổng thống khác nhau đến từ cả Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa, thế nhưng quan hệ Mỹ-Trung vẫn liên tục quay trở lại trạng thái ổn định.

Các yếu tố cấu trúc – độc lập với quan điểm của bất kỳ nhà lãnh đạo cá nhân nào – luôn khuyến khích sự ổn định trong quan hệ này. Chúng bao gồm cái giá khủng khiếp nếu hai bên phân tách hoàn toàn về kinh tế, cũng như những hậu quả thảm khốc nếu một xung đột quân sự nổ ra. Nói cách khác, kể từ đầu nhiệm kỳ thứ hai của Trump, cả hai bên đều nhận thấy rõ ràng rằng quan hệ song phương này đơn giản là quá lớn để có thể đổ vỡ. Hai bên chiếm giữ những vị trí quá quan trọng trong các vấn đề toàn cầu và quốc tế, mỗi bên đều có đủ sức mạnh để gây ra thiệt hại khổng lồ, đến mức không ai muốn thấy bên kia trở thành kẻ thù. Những cuộc đụng độ gay gắt giữa Trung Quốc và Mỹ về thuế quan và đất hiếm vào năm 2025 cho thấy mỗi bên đều có thể khoét sâu vào điểm yếu của bên kia, nhắc nhở cả hai rằng họ phụ thuộc lẫn nhau rất lớn và cần phải hành động thận trọng trong một cuộc đối đầu kinh tế. Hơn nữa, với tư cách là những cường quốc hạt nhân, Bắc Kinh và Washington nhận thức được rằng họ không thể gánh vác viễn cảnh quan hệ ngày càng xấu đi sẽ làm tăng nguy cơ xung đột quân sự.

Nếu quan hệ Mỹ-Trung một lần nữa rơi vào biến động sau khi vị tổng thống Mỹ tiếp theo lên nhậm chức, điều đó sẽ thử thách sức bền của quan hệ này. Tuy nhiên, các động lực cấu trúc đang hiện hữu khó có thể thay đổi. Do đó, ngay cả khi các nhà lãnh đạo Mỹ trong tương lai công bố một cách tiếp cận mới đối với quan hệ Mỹ-Trung, thì đến cuối cùng, rất có thể họ cũng sẽ đi đến nhận thức tương tự như những người tiền nhiệm và tìm kiếm sự ổn định.

MẮC KẸT TRONG VÒNG ĐỐI ĐẦU

Các nhà phê bình khác lại lập luận rằng sự đồng thuận về ổn định chiến lược, nếu có, chỉ là một thỏa thuận đình chiến tạm thời. Theo quan điểm của họ, cả hai bên sẽ tận dụng thời gian này để khắc phục những điểm yếu của mình, tìm kiếm các nguồn đòn bẩy mới và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trong tương lai. Ví dụ, Mỹ có thể tìm kiếm các nhà cung cấp thay thế cho các nguyên tố đất hiếm mà họ cần, trong khi Trung Quốc kiếm các nguồn bán dẫn mới hoặc phát triển các dòng chip tiên tiến của riêng mình.

Nhưng bất chấp những căng thẳng về thương mại và địa chính trị, các chuỗi cung ứng toàn cầu đã chứng tỏ chúng có sức bền lớn hơn – và đan xen sâu rộng hơn – so với những gì hầu hết các nhà quan sát dự đoán. Các lệnh hạn chế của Mỹ nhắm vào công nghệ Trung Quốc đã làm phân mảnh các chuỗi cung ứng toàn cầu, nhưng không thể cắt đứt chúng hoàn toàn. Những nỗ lực nhằm chuyển hướng sản xuất ra khỏi Trung Quốc chỉ đơn thuần là phân tán các doanh nghiệp Trung Quốc sang nhiều quốc gia và đối tác hơn, trong khi vẫn giữ nguyên vai trò không thể thay thế của họ trong hầu hết các chuỗi cung ứng. Chẳng hạn, vào năm 2023, khi chính quyền Biden tìm cách hạn chế sự phụ thuộc của chuỗi cung ứng pin Mỹ vào Trung Quốc, thì trên thực tế, các công ty Trung Quốc như CATL lại mở rộng thị phần của mình bằng cách tăng cường năng lực sản xuất và các mạng lưới cung ứng ở châu Á và châu Âu; CATL thậm chí còn cấp phép công nghệ của mình cho Ford để sản xuất pin ngay trên đất Mỹ. Ngay cả khi Trung Quốc và Mỹ khắc phục được những điểm yếu của họ trong lĩnh vực chip và đất hiếm, thì các mối liên kết rộng lớn hơn giữa hai nước vẫn đảm bảo rằng các lĩnh vực phụ thuộc lẫn nhau khác sẽ tiếp tục tồn tại.

Sự phát triển nhanh chóng của các công nghệ như trí tuệ nhân tạo sẽ khiến cả Mỹ và Trung Quốc đặc biệt khó có thể triệt tiêu các nguồn đòn bẩy của nhau. Các công nghệ mới tạo ra những lỗ hổng mới. Với viễn cảnh trí tuệ nhân tạo tổng quát sắp xuất hiện, các xích mích trong quan hệ Mỹ-Trung khó có thể chỉ tập trung vào cùng một lĩnh vực và biểu hiện theo cùng một cách như hiện nay. Khả năng Trung Quốc hoặc Mỹ tạo ra thứ mà các tiểu thuyết võ hiệp Trung Quốc gọi là “thiết bố sam” (mình đồng da sắt) – phép khí công giúp cơ thể gần như không thể bị dao kiếm hay đạn xuyên thủng – là rất thấp. Khi cả hai quốc gia đều có được các năng lực công nghệ mạnh mẽ hơn, nhanh hơn và khó đoán hơn, thì những gì cần thiết để duy trì sự ổn định cũng có khả năng thay đổi. Nỗ lực của bất kỳ bên nào nhằm đạt được lợi thế áp đảo hoặc nhằm đảm bảo an ninh tuyệt đối sẽ chỉ làm tăng thêm sự bất an của bên kia và khiến cạnh tranh song phương thêm trầm trọng. Cuối cùng, cả hai sẽ phải chấp nhận tình trạng dễ bị tổn thương lẫn nhau ở một mức độ nào đó và tìm ra một điểm cân bằng chiến lược mới. Hai nước đều đã nhận ra rằng họ sẽ phải quản lý những thách thức lớn mà AI mang lại, đặc biệt là các rủi ro về an toàn, dù là thông qua hành động chung hay các nỗ lực song song.

Quan hệ Mỹ-Trung đã ổn định lại bốn lần trong tám năm qua; điều này cũng có nghĩa là, nếu nhìn từ góc độ ngược lại, quan hệ này đã liên tục trượt về phía đối đầu. Mỗi cuộc đụng độ lại sản sinh ra những bất bình và thù địch mới, cuối cùng khiến sự mệt mỏi bao trùm cả hai bên. Việc hạ thấp tham vọng của họ xuống một mục tiêu hạn chế là sự ổn định sẽ giúp giảm thiểu biến động, đạt được những tiến bộ rõ rệt, và tận dụng thực tế phụ thuộc lẫn nhau theo những cách thức hiệu quả hơn.

PHƯƠNG ĐÔNG TRỖI DẬY

Một trong những thay đổi quan trọng nhất ẩn sau việc chấp nhận ổn định chiến lược chính là sự tự tin ngày càng tăng của Trung Quốc. Khi chính quyền đầu tiên của Trump bắt đầu thúc đẩy phân tách nhiều hơn vào năm 2018, nhiều nhà hoạch định chính sách cũng như người dân Trung Quốc đã lo rằng căng thẳng leo thang với Mỹ sẽ gây tổn hại đến tiến trình phát triển của Trung Quốc và chấm dứt viễn cảnh nước này vươn lên thành một quốc gia giàu mạnh hơn. Ở Trung Quốc đương đại, sự phát triển gắn liền với sự cởi mở: hợp tác quốc tế càng nhiều, phát triển công nghệ càng nhanh. Việc Mỹ áp dụng chiến lược cạnh tranh đã thách thức tiền đề cơ bản này. Sự bùng phát của đại dịch COVID-19 và cuộc chiến ở Ukraine, những sự kiện đã đẩy các quốc gia ra xa nhau và chia thành các khối, càng khiến các nhà hoạch định chính sách và dân thường thêm lo âu.

Tuy nhiên, sau tám năm trải qua những cuộc thương chiến và công nghệ đứt quãng với Mỹ, các nền tảng kinh tế cơ bản của Trung Quốc vẫn duy trì được sự ổn định. Thị trường bất động sản đang gặp khó khăn và các ngành công nghiệp truyền thống đang chìm trong khủng hoảng, nhưng các ngành công nghệ cao lại tiến bộ vượt bậc và lĩnh vực sản xuất-chế tạo, đặc biệt là sản xuất tiên tiến, đã trở nên mạnh mẽ hơn. Việc Trung Quốc không thể tiếp cận nguồn chất bán dẫn từ Mỹ buộc nước này phải củng cố ngành công nghiệp chip của riêng mình. Quan điểm chủ đạo ở Trung Quốc hiện nay là các lệnh hạn chế của chính phủ Mỹ đối với các lĩnh vực công nghệ cao đã ép Trung Quốc đi vào một con đường tốt hơn, hướng tới tự chủ và đổi mới nhiều hơn, qua đó khiến các chính sách kiềm chế của Washington trở nên vô hiệu và cuối cùng là phản tác dụng.

Trung Quốc đang ngày càng tích lũy thêm nhiều thành công. Đầu năm 2025, công ty DeepSeek của Trung Quốc đã phát hành một mô hình ngôn ngữ lớn đạt hiệu suất gần như ngang bằng, nhưng chi phí hoạt động chỉ bằng một phần rất nhỏ, so với các mô hình AI tiên tiến nhất của Mỹ. Vào tháng 4 cùng năm, Trung Quốc đã trả đũa thành công các mức thuế của Trump, buộc Washington phải quay lại bàn đàm phán. Trong các cuộc đàm phán đó và những cuộc thảo luận sau này, sự thống trị về đất hiếm đã cho phép Trung Quốc tạo ra một điểm nghẽn đối với các chuỗi cung ứng của Mỹ. Những sự kiện này càng củng cố sự tự tin của Trung Quốc và khiến các nhà hoạch định chính sách cũng như các chiến lược gia của họ bớt lo lắng hơn khi nói về cạnh tranh như một phần trong quan hệ của Trung Quốc với Mỹ.

Các nhà bình luận phương Tây thường tin rằng một Trung Quốc tự tin sẽ trở nên hung hăng hơn. Nhưng sự thật là điều ngược lại. Khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc tin rằng họ có thể kiểm soát được môi trường bên ngoài và rằng các lợi ích cốt lõi cũng như triển vọng phát triển của đất nước họ không bị đe dọa, họ sẽ sẵn sàng thể hiện sự kiềm chế hơn, tham gia vào quá trình tham vấn, và tập trung vào việc giải quyết các vấn đề trong nước. Chẳng hạn, trong thập niên 1990 và 2000, khi kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhanh chóng, nước này đã gác lại những tranh chấp ở Biển Đông với các nước láng giềng. Chỉ sau chiến lược “xoay trục sang châu Á” của chính quyền Obama, khi Bắc Kinh cảm thấy Mỹ đang liên kết các quốc gia trong khu vực để chống lại Trung Quốc, họ mới áp dụng một cách tiếp cận cứng rắn hơn trong việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông.

Vào năm 2026, một Trung Quốc tự tin hơn đã không lợi dụng những khó khăn mà Mỹ phải đối mặt trong cuộc chiến với Iran, thay vào đó, họ âm thầm thúc đẩy các cuộc đàm phán hòa bình ở hậu trường. Tương tự, giờ đây khi Trung Quốc ít lo lắng hơn về việc Mỹ có ý định hoặc khả năng cản trở triển vọng phát triển của Trung Quốc, họ đã sẵn sàng chấp nhận một cuộc cạnh tranh có giới hạn với Mỹ. Từ vị thế tự tin, Bắc Kinh có thể tương tác với Mỹ một cách thực dụng theo từng vấn đề cụ thể, tìm kiếm các chính sách cụ thể nhằm quản lý một cuộc cạnh tranh không thể tránh khỏi.

ĐIỂM TỰA MỚI

Yêu cầu cơ bản của khuôn khổ ổn định chiến lược mới là duy trì hòa bình. Điều đó đòi hỏi quân đội Trung Quốc và Mỹ phải thiết lập những biện pháp trưởng thành hơn để tránh khủng hoảng, quản lý khủng hoảng, và xây dựng lòng tin. Hai bên có thể giảm thiểu khả năng xảy ra xung đột với chi phí thấp bằng cách thiết lập các hoạt động giao lưu quân sự thường xuyên, đồng thời cụ thể hóa và mở rộng các quy trình hiện có về các cuộc chạm trán trên biển và trên không. Họ cũng có thể phối hợp trong các vấn đề liên quan đến không gian vũ trụ, chẳng hạn như ngăn chặn các vụ va chạm trên quỹ đạo gần Trái Đất, điều tiết lưu thông trong không gian, và xây dựng lòng tin xoay quanh các ý định chiến lược của mỗi bên. Việc giải quyết quan ngại trong những lĩnh vực nhạy cảm hơn về mặt chính trị, chẳng hạn như vũ khí hạt nhân và ứng dụng AI trong quân sự, sẽ đòi hỏi một cách tiếp cận từ tốn hơn. Dù chính quyền Trump đã thể hiện sự quan tâm cao độ đối với việc thảo luận về kiểm soát vũ khí hạt nhân với Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh lại tin rằng vẫn còn quá sớm để tiến hành các cuộc đàm phán chính thức do sự chênh lệch quá lớn giữa khả năng hạt nhân của Mỹ và Trung Quốc.

Tiến bộ cũng không cần phải chỉ giới hạn ở các nhà lãnh đạo cấp cao nhất. Việc tăng cường giao lưu ở mọi cấp độ giữa Trung Quốc và Mỹ là một cách ít tốn kém khác để củng cố khuôn khổ ổn định chiến lược. Hai bên có thể tăng cường các cơ hội gắn kết bằng cách nới lỏng các lệnh hạn chế thị thực, cũng như xem xét lại và cắt giảm các lệnh trừng phạt, gỡ bỏ các lệnh cấm nhập cảnh hoặc xuất cảnh, và hạn chế các rào cản đi lại khác đối với các tổ chức và công dân, cũng như cho phép nhiều cơ quan báo chí của bên còn lại hoạt động tại nước mình. Trump có thể nắm lấy cơ hội này để công khai khẳng định với các sinh viên Trung Quốc rằng họ được chào đón đến học tập tại Mỹ, còn Bắc Kinh có thể vạch ra các chính sách rõ ràng hơn để hướng dẫn các học giả và sinh viên về ranh giới của các nghiên cứu được chấp nhận tại Trung Quốc, đồng thời đảm bảo sự cởi mở, an toàn, và tự do học thuật cho bất kỳ nghiên cứu nào nằm ngoài những ranh giới đó.

Đài Loan vẫn là một điểm nóng nguy hiểm có thể kéo lùi tiến trình hướng tới quan hệ ổn định chiến lược. Đây là vấn đề duy nhất có thể châm ngòi cho một cuộc xung đột quân sự có chủ ý giữa Trung Quốc và Mỹ, và áp lực đang ngày một lớn dần. Việc hòn đảo này tiếp tục được cai trị bởi Đảng Dân Tiến có xu hướng ủng hộ độc lập nhiều hơn, kết hợp với khát khao mãnh liệt của Bắc Kinh trong việc thúc đẩy thống nhất quốc gia và sự bất định xoay quanh chính sách Đài Loan mà Mỹ sẽ theo đuổi, đã thổi bùng căng thẳng từ mọi phía. Một trạng thái cân bằng mới chỉ có thể xuất hiện qua một dàn xếp mà trong đó không có bên nào hoàn toàn hài lòng, nhưng mỗi bên đều có thể chấp nhận được kết quả.

Chừng nào Bắc Kinh còn tin rằng vẫn có thể hội nhập hai bờ eo biển, thì họ chẳng có lý do gì để phải dùng đến lực lượng quân sự. Mỹ có thể điều chỉnh chính sách được công bố của mình để phù hợp hơn với Bắc Kinh, bằng cách công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Đài Loan, hoặc công khai phản đối sự độc lập của Đài Loan, từ đó trấn an Bắc Kinh rằng viễn cảnh “thống nhất trong hòa bình” vẫn khả thi. Điều này sẽ cho phép Trung Quốc và Mỹ đạt được một sự đồng thuận vừa hiện thực hóa được mục tiêu của Mỹ là giải quyết tranh chấp một cách hòa bình, lại vừa duy trì được khả năng của người dân Đài Loan trong việc bảo tồn các hệ thống chính trị và xã hội của mình. Bằng cách duy trì hy vọng về thống nhất trong hòa bình, những mối quan tâm cốt lõi của cả ba bên có thể được dung hòa ở mức tối đa.

Quyết định của Washington về việc tạm dừng thương vụ bán vũ khí trị giá 14 tỷ đô la cho Đài Loan, đạt được trong kỳ thượng đỉnh tháng 5 giữa Trump và Tập, đã xoa dịu một điểm nóng đang leo thang nhanh chóng trong quan hệ Mỹ-Trung. Tuy nhiên, nó cũng đặt ra một thách thức mới đối với khuôn khổ ổn định chiến lược non trẻ này. Dù Bắc Kinh chắc chắn hoan nghênh sự trì hoãn này, nhưng đợt tạm dừng này cũng đã làm dấy lên những kỳ vọng về chính sách của Mỹ đối với Đài Loan trong tương lai. Nếu chính quyền Trump cuối cùng nối lại việc chuyển giao vũ khí – kết quả được hầu hết các nhà quan sát ở Washington cho là rất có khả năng xảy ra – thì Bắc Kinh sẽ phản đối kịch liệt động thái đó, và có thể sẽ gây nguy hiểm cho khuôn khổ ổn định chiến lược. Kịch bản này đại diện cho một mối đe dọa cụ thể, nổi cộm mà cả hai quốc gia phải kiểm soát trong thời gian tới.

Quan hệ ổn định chiến lược không phải là một khái niệm mà bên này áp đặt lên bên kia, hay là một khái niệm sẽ mang lại lợi ích cho Bắc Kinh nhưng lại gây tổn hại cho Washington. Nó là kết quả từ những nỗ lực chung của cả hai quốc gia, biến đây trở thành một cơ hội hiếm có. Bước tiếp theo là lắp ghép bộ khung cơ bản này, thổi hồn vào nó và làm cho nó trở nên bền vững. Hội nghị thượng đỉnh tháng 9 và các cuộc họp đã được lên lịch trình của hai nhà lãnh đạo trong năm nay mang đến một cơ hội đúng lúc để tiến thêm những bước nhỏ nhằm củng cố nền tảng ổn định này. Một số người cho rằng mục tiêu này là quá khiêm tốn. Nhưng nếu hai siêu cường như Trung Quốc và Mỹ có thể giữ cho những biến động trong quan hệ song phương luôn nằm trong một phạm vi có thể kiểm soát được và tránh được bất kỳ cuộc chiến tranh nào, thì đó sẽ là một thành tựu vĩ đại chứ không phải thành tựu khiêm tốn.

Đạt Nguy (Da Wei) là Giám đốc Trung tâm An ninh và Chiến lược Quốc tế, đồng thời là Giáo sư tại Khoa Quan hệ Quốc tế của Đại học Thanh Hoa.

17/09/1996: Oprah ra mắt câu lạc bộ sách nổi tiếng

Nguồn: Oprah launches influential book club, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1996, người dẫn chương trình trò chuyện ban ngày Oprah Winfrey đã ra mắt một câu lạc bộ sách trên truyền hình và công bố cuốn “The Deep End of the Ocean” của Jacquelyn Mitchard là lựa chọn đầu tiên của mình. Câu lạc bộ Sách của Oprah nhanh chóng trở thành một thế lực vô cùng ảnh hưởng trong giới xuất bản, bởi sự bảo chứng của nữ MC nổi tiếng hoàn toàn có thể đưa một cuốn sách trước đó ít người biết đến lọt vào danh sách bán chạy nhất. Continue reading “17/09/1996: Oprah ra mắt câu lạc bộ sách nổi tiếng”

Thế giới hôm nay: 17/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Cục Dự trữ Liên bang (Fed) tăng lãi suất cơ bản thêm 0,25 điểm phần trăm, lên mức 3,75-4%, đợt tăng đầu tiên kể từ tháng 07/2023. Cả 12 thành viên trong hội đồng ấn định lãi suất của Fed đều bỏ phiếu thuận. Quyết định này đã được dự báo trước và có lẽ là đúng đắn: lạm phát vẫn ở mức cao, một phần do giá dầu tăng. Nhưng Donald Trump không hề hài lòng; Tổng thống ngay sau đó đã yêu cầu Fed “HẠ LÃI SUẤT” xuống mức 1%.

Hạ viện Mỹ thông qua dự luật cho phép Trump áp đặt các lệnh trừng phạt và thuế quan khắt khe hơn đối với Nga. Dự luật này hiện sẽ được trình lên Tổng thống để ký duyệt. Trump sẽ được phép áp thuế lên tới 100% đối với những nhà nhập khẩu dầu mỏ lớn nhất của Nga, cùng với quyền triển khai nhiều biện pháp khác. Một số người lo ngại rằng dự luật này trao cho Tổng thống quá nhiều quyền lực trong việc áp thuế sâu rộng trên toàn cầu. Continue reading “Thế giới hôm nay: 17/09/2026”

Thế giới hôm nay: 16/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Lợi suất trái phiếu Kho bạc Mỹ kỳ hạn 10 năm đạt mức cao nhất kể từ năm 2007, có thời điểm chạm mức 5,04%, một phần vì các nhà đầu tư kỳ vọng sẽ có đợt tăng lãi suất vào hôm nay. Giá dầu thô Brent, tiêu chuẩn dầu toàn cầu, cũng vượt mốc 108 USD/thùng vì Ả Rập Saudi cắt giảm các chuyến hàng sau một vụ tấn công bằng máy bay không người lái vào đường ống dẫn dầu Đông-Tây quan trọng. Dù vậy, giá dầu đã giảm nhẹ khi dữ liệu tích cực về lượng dầu tồn kho được công bố.

Cho đến nay, cuộc chiến ở Iran đã tiêu tốn của Mỹ 38 tỷ USD, theo ước tính từ Văn phòng Ngân sách Quốc hội. Cơ quan giám sát độc lập này ước tính cuộc xung đột sẽ ngốn của Mỹ khoảng 2-3 tỷ USD/tháng nếu tiếp diễn, đồng thời dự báo chi phí năng lượng cao sẽ làm lạm phát tăng thêm 0,5% trong quý I năm 2027. Văn phòng này cũng cho biết Lầu Năm Góc đã không phản hồi các yêu cầu cung cấp thông tin. Continue reading “Thế giới hôm nay: 16/09/2026”

Thế giới hôm nay: 15/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Tối cao Pháp viện Mỹ bác bỏ nỗ lực của Donald Trump nhằm hạn chế việc bỏ phiếu qua thư trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11. Trump tuyên bố, dù không có bằng chứng, rằng việc bỏ phiếu qua thư rất dễ dẫn đến gian lận. Vào tháng 3, ông đã ra lệnh cho ngành bưu chính cắt giảm việc giao nhận phiếu bầu. Tuy nhiên, một thẩm phán liên bang đã chặn chỉ thị này, tin rằng nó có thể tước đi quyền bỏ phiếu của cử tri. Trong một phán quyết không có chữ ký, các thẩm phán của Tối cao Pháp viện đã giữ nguyên lệnh chặn đó.

Lợi suất trái phiếu Kho bạc Mỹ kỳ hạn 10 năm vượt mức 5%, mức cao nhất kể từ năm 2023. Giá dầu tăng, nợ chính phủ cao, và cạnh tranh nguồn vốn từ khu vực tư nhân đều góp phần đẩy chi phí đi vay lên cao. Bộ Tài chính đang mua lại nhiều trái phiếu hơn, nhưng điều đó không giúp ích nhiều trong việc kìm hãm đà tăng của lợi suất. Làn sóng bán tháo cũng đe dọa đà tăng giá của thị trường chứng khoán. Continue reading “Thế giới hôm nay: 15/09/2026”

15/09/1940: Bước ngoặt trong Trận chiến Nước Anh

Nguồn: Tide turns in the Battle of Britain, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1940, Trận chiến Nước Anh (Battle of Britain) đã lên đến đỉnh điểm khi Không quân Hoàng gia (RAF) bắn hạ 56 máy bay Đức xâm lược trong hai trận chiến kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ. Tổn thất nặng nề từ cuộc đột kích này khiến bộ chỉ huy tối cao của Đức tin rằng Không quân Đức (Luftwaffe) không thể giành được ưu thế trên không trước nước Anh, và ngay ngày hôm sau, các cuộc tấn công ban ngày bị thay thế bằng những đợt xuất kích ban đêm – một sự thừa nhận thất bại.

Bốn ngày sau, vào ngày 19/09, lãnh đạo phát xít Adolf Hitler đã hoãn vô thời hạn “Chiến dịch Sư tử biển” (Sea Lion) – cuộc đổ bộ xâm lược nước Anh. Dù các cuộc không kích dữ dội của Đức nhắm vào London và các thành phố khác của Anh vẫn tiếp diễn cho đến mùa xuân năm 1941, nhưng trên thực tế, Trận chiến Nước Anh đã kết thúc thắng lợi. Continue reading “15/09/1940: Bước ngoặt trong Trận chiến Nước Anh”

Thượng Hải có thể đang ươm mầm người kế nhiệm Tập Cận Bình

Nguồn: Katsuji Nakazawa, “Shanghai may be cradling Xi Jinping’s successor,” Nikkei Asia, 10/09/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Chu Trung Minh, 54 tuổi, người nhiều khả năng sẽ trở thành Thị trưởng Thượng Hải, được cho là đang vượt lên trước những đối thủ lớn tuổi hơn.

Một luồng gió chính trị mới đang thổi qua Trung Quốc.

Thế hệ chính trị gia sinh trong những năm 1970 đang thăng tiến nhanh chóng trong bối cảnh nhà lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình kéo dài thời gian cầm quyền, qua đó có nguy cơ đẩy thế hệ sinh trong những năm 1960 sang bên lề.

Chu Trung Minh, 54 tuổi, hiện là gương mặt nổi bật nhất trong số các chính trị gia tương đối trẻ này. Ngày 4/9 vừa qua, ông được bổ nhiệm làm Quyền Thị trưởng Thượng Hải, một trong bốn thành phố trực thuộc trung ương của Trung Quốc cùng với Bắc Kinh, Thiên Tân và Trùng Khánh. Continue reading “Thượng Hải có thể đang ươm mầm người kế nhiệm Tập Cận Bình”

Thế giới hôm nay: 14/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Trung Quốc cáo buộc các ông trùm công nghệ Mỹ đang “gieo rắc nỗi sợ” qua những lời kêu gọi hạn chế khả năng phát triển trí tuệ nhân tạo của nước này. Hôm thứ Bảy, Dario Amodei – giám đốc điều hành của Anthropic – đã kêu gọi làm chậm lại quá trình phát triển các mô hình AI tiên phong và nhận định rằng việc Trung Quốc giành lấy vị thế dẫn đầu từ tay Mỹ trong công nghệ này sẽ “gây ra một mối nguy nghiêm trọng.” Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết những bình luận như vậy sẽ hạn chế các cơ hội trong việc quản trị AI toàn cầu.

Một máy bay không người lái của Nga tấn công một tuyến đường sắt ở Ukraine ngay sau khi các quan chức cấp cao phương Tây đi qua khu vực này. Cựu Thủ tướng Anh Boris Johnson và Cựu Giám đốc CIA David Petraeus vừa mới vượt biên giới sang Ba Lan dọc theo tuyến đường này. Ngoại trưởng Ukraine Andrii Sybiha mô tả cuộc tấn công này là “đòn khủng bố của Putin đang gõ cửa… EU và NATO.” Continue reading “Thế giới hôm nay: 14/09/2026”

13/09/1990: “Law & Order” ra mắt

Nguồn: “Law & Order” debuts, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1990, loạt phim truyền hình dài tập “Law & Order” (Luật pháp và Trật tự) đã chính thức lên sóng trên kênh NBC. Bộ phim sau này trở thành một trong những loạt phim giờ vàng chiếu lâu nhất trong lịch sử truyền hình và cho ra đời nhiều phần ngoại truyện ăn khách.

Theo mô-típ đã trở nên nổi tiếng hiện nay của “Law & Order,” nửa đầu của mỗi tập phim kéo dài một giờ đồng hồ (lấy bối cảnh tại thành phố New York) tập trung vào quá trình cảnh sát điều tra một vụ án – thường được lấy cảm hứng từ các bản tin ngoài đời thực – trong khi nửa sau của chương trình xoay quanh việc truy tố những kẻ bị buộc tội trong vụ án đó. Mỗi tập phim mở đầu bằng lời của người dẫn truyện: “Trong hệ thống tư pháp hình sự, người dân được đại diện bởi hai nhóm riêng biệt nhưng có tầm quan trọng ngang nhau: cảnh sát, những người điều tra tội phạm, và các công tố viên quận, những người truy tố kẻ phạm pháp. Đây là câu chuyện của họ.” Continue reading “13/09/1990: “Law & Order” ra mắt”

12/09/2014: Vận động viên Paralympics Oscar Pistorius bị kết tội ngộ sát

Nguồn: Paralympian Oscar Pistorius convicted of culpable homicide, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 2014, ngôi sao điền kinh người Nam Phi Oscar Pistorius đã bị kết tội ngộ sát (culpable homicide) – một tội danh tương đương với vô ý làm chết người (manslaughter) – vì đã sát hại bạn gái của mình, người mẫu và ngôi sao truyền hình thực tế Reeva Steenkamp.

Bản án này là hồi kết cho một phiên tòa xét xử tội giết người kéo dài bảy tháng, thu hút sự chú ý khổng lồ của dư luận quốc tế do sự nổi tiếng của cặp đôi. Continue reading “12/09/2014: Vận động viên Paralympics Oscar Pistorius bị kết tội ngộ sát”

Thế giới hôm nay: 11/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Houthi chiếm giữ Mocha, một cảng chiến lược ở miền tây Yemen, trong lúc giao tranh với các lực lượng do Ả Rập Saudi hậu thuẫn ngày càng leo thang. Việc chiếm được cảng này mang lại cho lực lượng phiến quân do Iran hậu thuẫn đòn bẩy lớn hơn đối với Eo biển Bab el-Mandeb, nối liền Biển Đỏ với Vịnh Aden. Tuyến đường biển này đã trở nên đặc biệt quan trọng đối với xuất khẩu dầu mỏ kể từ khi cuộc chiến tại Iran làm gián đoạn hoạt động vận tải biển qua Eo biển Hormuz.

Tình trạng bán tháo nợ chính phủ Mỹ tiếp tục diễn ra mạnh mẽ, với lợi suất trái phiếu kỳ hạn 10 năm chạm mức 4,96%, tiệm cận mức cao nhất kể từ năm 2007. Các nhà đầu tư đang lo lắng về việc giá dầu tăng cao – dầu thô Brent đã chạm mức 109 USD/thùng trước khi giảm trở lại – cũng như chương trình mua lại nợ của Bộ Tài chính yếu hơn mong đợi. Quan ngại cũng lan sang các thị trường trái phiếu khác khi lợi suất chuẩn tăng vọt ở Australia và Nhật Bản. Continue reading “Thế giới hôm nay: 11/09/2026”

Đài Loan có thể giành chiến thắng như thế nào?

Nguồn: Holmes Liao và Dennis Blair, “How Taiwan Can Win the Strait,” Foreign Affairs, 04/09/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Một lực lượng hải quân linh hoạt hơn có thể giúp Đài Loan ngăn chặn Trung Quốc.

Nằm cách Trung Quốc một eo biển rộng khoảng 160 km, Đài Loan dựa vào hải quân như tuyến phòng thủ đầu tiên trước nguy cơ bị xâm lược. Lực lượng này phải có khả năng ngăn chặn các tàu đổ bộ lớn của quân đội Trung Quốc vượt Eo biển Đài Loan. Từ lâu, Đài Loan vẫn lấy những tàu chiến lớn như tàu khu trục và tàu hộ vệ làm nòng cốt cho hạm đội. Chúng vừa là biểu tượng phô trương sức mạnh quốc gia, vừa là công cụ thể hiện quyết tâm trước sức ép từ đại lục. Kế hoạch đóng tàu hiện nay của Đài Loan cũng tiếp tục đi theo hướng này, với mục tiêu thay thế hạm đội tàu mặt nước già cỗi bằng những chiến hạm mới, lớn hơn và đắt tiền hơn. Continue reading “Đài Loan có thể giành chiến thắng như thế nào?”

10/09/1897: Vụ bắt giữ vì tội lái xe khi say rượu đầu tiên

Nguồn: First drunk driving arrest, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1897, một tài xế taxi 25 tuổi ở London tên là George Smith đã trở thành người đầu tiên trong lịch sử bị bắt vì tội lái xe khi say rượu sau khi tông chiếc xe của mình vào một tòa nhà. Smith sau đó đã nhận tội và bị phạt 20 shilling.

Smith đã để lại một dấu ấn hi hữu trong lịch sử ngành xe hơi khi vào lúc 12:45 sáng hôm đó, chiếc taxi chạy bằng điện của ông lao ra khỏi đường và tông thẳng vào một tòa nhà trên phố New Bond ở Mayfair, làm vỡ một đường ống nước và phần khung trên của một cửa sổ, theo một bản tin trên tờ Morning Post của London. Bài báo lưu ý rằng một cảnh sát đã phát hiện xe của Smith lạng lách bất thường trên những con phố lúc rạng sáng. Dấu hiệu này hoàn toàn trùng khớp với lời thú nhận sau đó của tài xế rằng ông đã uống “hai hoặc ba ly bia” trước khi ngồi sau vô lăng. Continue reading “10/09/1897: Vụ bắt giữ vì tội lái xe khi say rượu đầu tiên”

Thế giới hôm nay: 10/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Donald Trump tuyên bố mỗi người lớn ở Mỹ sẽ được trả 5.000 USD nếu Đảng Cộng hòa “giành chiến thắng” trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới. Khi phát biểu trong ngày đầu tiên của hội nghị mini của Đảng Cộng hòa, vị tổng thống đưa ra rất ít thông tin chi tiết về kế hoạch của mình, nhưng lại bảo cử tri hãy tưởng tượng rằng tên ông xuất hiện trên lá phiếu. Có hai vấn đề ở đây: lời đề nghị này nhiều khả năng là bất hợp pháp, và mức độ ủng hộ Trump đang tụt dốc không phanh – công cụ theo dõi của Economist cho thấy tỷ lệ ủng hộ ròng của ông đang ở mức âm 26 (-26).

Bộ Tài chính Mỹ tuyên bố bắt đầu mua lại tới 6 tỷ USD trái phiếu chính phủ dài hạn kể từ hôm nay trong nỗ lực kiểm soát chi phí đi vay. Tuy nhiên, các nhà đầu tư – những người đang mong đợi một chương trình mua lại lớn hơn – đã phải thất vọng: lợi suất trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10 năm nhanh chóng tăng lên mức cao nhất kể từ năm 2023. Bộ Tài chính từng cam kết “tăng ít nhất gấp đôi” lượng mua lại lên 4 tỷ USD khi công bố chương trình này vào tháng trước. Continue reading “Thế giới hôm nay: 10/09/2026”

Thế giới hôm nay: 09/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Mỹ khẳng định sẽ cấm nhập khẩu một số sản phẩm của Canada, bao gồm xe máy, các sản phẩm từ sữa, và hầu hết các loại đồ uống có cồn, trong bối cảnh leo thang thương chiến với quốc gia láng giềng phía Bắc. Thông báo về lệnh cấm – sẽ có hiệu lực sau ba tuần nữa – được đưa ra sau khi Canada áp thuế lên tới 50% đối với khoảng 20 tỷ USD hàng hóa của Mỹ. Dù cả hai bên đều nói rằng họ muốn đạt được thỏa thuận, nhưng đàm phán đã đi vào bế tắc.

Truyền thông nhà nước Iran cho biết nước này đã phóng tên lửa vào một căn cứ của Mỹ ở Jordan nhằm trả đũa các cuộc không kích của Mỹ vào các tàu chở dầu quanh Đảo Kharg, trạm xuất khẩu dầu mỏ quan trọng của Iran. Trước đó, Houthi – nhóm phiến quân Yemen do Iran hậu thuẫn – đã tấn công bốn thành phố ở miền nam Ả Rập Saudi, làm ít nhất 73 người bị thương. Giá dầu thô Brent, chuẩn dầu mỏ toàn cầu, theo đó tăng vọt lên gần 100 USD/thùng. Continue reading “Thế giới hôm nay: 09/09/2026”

Tập Cận Bình thanh trừng ‘tai mắt’ của mình trong quân đội

Nguồn: Katsuji Nakazawa, “Xi Jinping purges his ‘spy’ in the military,” Nikkei Asia, 03/09/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Chung Thiệu Quân đã bị thanh trừng cùng với viên tướng cấp cao Trương Hựu Hiệp.

Chiến dịch chống tham nhũng mang đậm dấu ấn của Chủ tịch Tập Cận Bình vừa có một bước ngoặt đáng chú ý: một trợ lý lâu năm từng được giao nhiệm vụ giám sát quân đội nay cũng bị thanh trừng. Chung Thiệu Quân được xem là “tai mắt” mà Tập cài vào trung tâm quyền lực của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Trước khi gia nhập quân đội, Chung vốn là một quan chức địa phương. Việc Tập đưa một nhân vật dân sự thân tín như Chung vào bộ máy quân sự phản ánh sự thiếu tin tưởng của ông đối với giới tướng lĩnh và sĩ quan chuyên nghiệp. Chung từng là một trợ lý đầy triển vọng, được Tập ưu ái suốt nhiều năm. Thế nhưng cuối cùng, chính ông cũng bị cuốn vào chiến dịch trấn áp tham nhũng trong quân đội của Tập. Continue reading “Tập Cận Bình thanh trừng ‘tai mắt’ của mình trong quân đội”

08/09/2022: Nữ hoàng Elizabeth II qua đời; Vua Charles lên ngôi

Nguồn: Queen Elizabeth II dies; Charles becomes King, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 2022, Nữ hoàng Elizabeth II – vị quân chủ trị vì lâu nhất trong lịch sử nước Anh – đã qua đời ở tuổi 96 tại Lâu đài Balmoral ở Scotland. Ngôi vị được chuyển giao cho con trai cả của bà, người hiện là Vua Charles III.

Elizabeth Alexandra Mary Windsor lên ngôi vào ngày 02/06/1953 ở tuổi 27, sau khi cha bà là Vua George VI qua đời. Cậu con trai bốn tuổi của bà – người sau này trở thành Vua Charles – đã có mặt tại lễ đăng quang của bà. Đến lượt mình, Charles đã thực hiện nghi thức tuyên thệ trong lễ đăng quang vào ngày 06/05/2023 tại Tu viện Westminster, cùng với vợ là Vương hậu Camilla. Continue reading “08/09/2022: Nữ hoàng Elizabeth II qua đời; Vua Charles lên ngôi”

Thế giới hôm nay: 08/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Canada áp thuế đối ứng lên khoảng 700 mặt hàng của Mỹ, bao gồm thép, các sản phẩm từ sữa, và đồ gia dụng. Đáp lại, Donald Trump cảnh báo sẽ áp dụng thêm nhiều khoản thuế khác. Hôm qua, ông tuyên bố cấm Bombardier bán máy bay của hãng tại Mỹ trừ khi nhà sản xuất Canada này chuyển khâu lắp ráp sang Mỹ. Thị trường này có ý nghĩa sống còn đối với Bombardier: khoảng một nửa trong số 5.100 máy bay do khách hàng của hãng vận hành đang đặt tại Mỹ.

Friedrich Merz, vị thủ tướng không được lòng dân của Đức, tuyên bố không có ý định từ chức sau chiến thắng bầu cử của đảng Lựa chọn Thay thế cho Nước Đức (AfD) tại bang Saxony-Anhalt ở miền đông. Tuy nhiên, ông thừa nhận “chắc chắn sẽ có những hệ lụy” sau thành công của lực lượng cánh hữu dân túy này. Ông cũng cho biết sự sụt giảm ủng hộ đối với đảng Liên minh Dân chủ Thiên Chúa giáo của ông đã làm rung chuyển đảng này “tới tận nền móng.” Continue reading “Thế giới hôm nay: 08/09/2026”

Thế giới thực sự nhìn nhận Trung Quốc như thế nào?

Nguồn: Adam Y. Liu, “How Does the World Really View China?,” Foreign Affairs, 02/09/2026

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vấn đề nằm ở chỗ người ta có thể đang đánh giá quá cao quyền lực mềm của Bắc Kinh.

Tháng 7 vừa qua, Trung tâm Nghiên cứu Pew công bố một phát hiện đáng chú ý: lần đầu tiên trong gần hai thập kỷ tiến hành khảo sát toàn cầu, Trung Quốc hiện được nhìn nhận thiện cảm hơn Mỹ. Xu hướng này không xuất hiện ở mọi nơi, nhưng tại 25 trong số 36 quốc gia được khảo sát trong năm nay — bao gồm cả một số đồng minh thân cận của Mỹ — tỷ lệ người có đánh giá tích cực về Trung Quốc đã vượt tỷ lệ dành cho Mỹ. Một số nhà phân tích coi đây là bằng chứng cho thấy thời kỳ hoàng kim của quyền lực mềm Mỹ đã kết thúc, trong khi Trung Quốc đang trỗi dậy. Theo cách diễn giải này, các chính sách của chính quyền Trump về thuế quan, viện trợ và quan hệ với đồng minh đã làm xói mòn vị thế của Mỹ, tạo cơ hội để công chúng trên thế giới chuyển sang ủng hộ Trung Quốc. Continue reading “Thế giới thực sự nhìn nhận Trung Quốc như thế nào?”

Thế giới hôm nay: 07/09/2026

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Đảng cánh hữu dân túy Lựa chọn Thay thế cho Nước Đức (AfD) giành được kết quả bầu cử tốt nhất từ trước đến nay, với tỷ lệ phiếu bầu dự kiến đạt 44% tại bang Saxony-Anhalt. Kết quả này cao hơn dự đoán của các cuộc thăm dò, nhưng có thể vẫn chưa đủ để họ thành lập chính phủ tại bang miền đông này. AfD, hiện dẫn đầu trong các cuộc thăm dò quốc gia, đang hướng tới các cuộc bầu cử liên bang bắt buộc phải được tổ chức trước mùa xuân năm 2029.

Volodymyr Zelensky dự đoán cuộc chiến giữa Ukraine và Nga sẽ kéo dài sang mùa đông, sau khi gặp gỡ các phái viên của Donald Trump là Steve Witkoff và Jared Kushner tại Kyiv. Hôm thứ Bảy, hai phái viên này đã có cuộc hội đàm kéo dài ba giờ với Vladimir Putin tại Moscow. Cả hai cuộc gặp đều không mang lại đột phá nào. Trước đó, Trump đã bóng gió rằng mình có một đề xuất hòa bình mới muốn chia sẻ với các nhà lãnh đạo Ukraine và Nga. Continue reading “Thế giới hôm nay: 07/09/2026”